Đánh giá và cảm nhận về ASOIAF

Game of Throne Vietnam

Xin chào các bác. Có lẽ không ít những người ở đây đã biết đến series truyền hình ăn khách Game of Throne, nhưng khó ai biết đến cuốn tiểu thuyết giả tưởng đồ sộ là nguồn cảm hứng để tạo nên nó – A Song of Ice and Fire (Asoiaf). Cũng nhờ series này và qua bài viết của những người đồng môn trongvà Hội Những Người Hâm Mộ Series Game of Thrones [một page rất tuyệt vời ], mà nhờ đó tôi mới có cơ hội được đọc một trong những cuốn tiểu thuyết fantasy hay nhất trong thập kỷ vừa qua.

GIỚI THIỆU CHUNG

 A Song of Ice and Fire [ từ giờ tạm gọi là ASOIAF ] là một series fantasy của nhà văn Mỹ GRRM, và cũng chính là nguyên tác cho seris truyền hình nổi/tai tiếng Game of Thrones. ASOIAF là một câu chuyện có tầm vóc cực lớn diễn ra tại hai lục địa: Essos và Westeros. Lục địa thứ nhất chính là ở phương đông, kể về hành trình phục quốc của nữ hoàng Daenerys Targaryen cùng những tranh chấp tại đó. Lục địa thứ hai, Westeros nằm ở phương tây, phân bổ thành hai tuyến truyện lớm. Tuyến thứ nhất kể về hành trình bảo vệ nhân loại trước mối nguy cơ The Others của Jon Snow, trong khi tuyến thứ hai xoay quanh cuộc chiến vương quyền khốc liệt giữa những đại gia tộc phía aznam nơi đây. Mỗi tuyến truyện trên lại được cấu thành bởi hàng loạt tuyến truyện nhỏ, khiến cho series trở thành một thế giới cực kỳ chi tiết và đa chiều. Vậy, hãy cố gắng xem bài review của tôi nào :3

Thông tin chung:

Tên chính thức của tác phẩm: A Song of Ice and Fire. [ Bản chuyển thể trên phim được đặt theo tên của cuốn truyện đầu, Game of Thrones ]  

Thể loại : Medieval European Fantasy, GrimdarkTác giả : George RR Martin [ tạm gọi là GRRM ]

Thời lượng: 5 cuốn [ A Game of Thrones – quyển một, A Clash of Kings – quyển hai, A Storm of Swords – quyển ba, A Feast For Crows – quyển bốn, A Dance With Dragons – quyển năm ]

Tình trạng : Chưa hoàn thành xong [ 5/7 cuốn, dự tính khởi đầu là viết một trilogy, sau đó đẩy lên thành hai trilogy, sau cuối chốt kèo là bảy cuốn truyện ] .

Năm ra mắt: 1996 [ quyển một, A Game of Thrones

CỐT TRUYỆN – VĂN PHONG

Câu chuyện trong ASOIAF là một câu truyện khổng lồ. Những nhân vật liên tục xen kẽ vào nhau giữa ba tuyến truyện lớn kia, khiến cho câu truyện càng thêm cụ thể và phức tạp. Vì vậy, khi bạn mới mở màn đọc ASOIAF, thứ mà bạn cảm cảm thấy chính là sự sốc nhiệt trước hàng loạt tuyến truyện được phân chia vào nhau. Nhưng khi đã quen được với cách viết này rồi, bạn sẽ dần thấy đây chính là một cách viết rất hay, càng đọc bạn sẽ càng thấy sự cụ thể cùng những nét độc lạ trong quốc tế của GRRM. Đồng thời, trong lối viết này bạn thể nào cũng sẽ tìm được nhân vật mà mình thương mến, chạm vào cảm nhận và lối tâm lý của họ, càng đọc bạn sẽ càng cảm thấy bánh cuốn .

Tuy nhiên lối viết này cũng có điểm yếu kém. Nhược điểm của lối viết này, mỉa mai thay lại nằm ở chính POV của nó. Bạn hoàn toàn có thể tìm được những nhân vật yêu dấu của mình, nhưng cũng sẽ gặp 1 số ít nhân vật mà bạn không thích và khó đọc những chương đó của nhân vật. Ngoài ra khi đọc truyện Martin còn bôi thêm cực kỳ nhiều tuyến, và khiến cho 1 số ít POV khá chán và không có ý nghĩa [ Arys Oakheart ]. Tuy vậy, nếu xét trên mặt phẳng chung thì diễn biến của ASOIAF vẫn cực kỳ hấp dẫn và mê hoặc, hàng loạt những diễn biến giật mình được diễn ra cực kỳ hài hòa và hợp lý cùng với đó là rất nhiều cụ thể ẩn để fandom chửi nhau như chó. Tin mình đi, diễn biến của ASOIAF sẽ không khi nào làm bạn tuyệt vọng đâu, nó được làm rất tốt bởi một nhà văn kinh nghiệm tay nghề viết lách lên đến hàng chục năm .Về mặt văn phong, cá thể mình nhìn nhận cao khoản này của ASOIAF. Văn phong trong ASOIAF rất dễ hiểu, liền lạc, quyến rũ và trơn tru. Có rất nhiều trường đoạn chuyện trò hoặc tâm lý của nhân vật trong ASOIAF cực tốt và cực kỳ sâu lắng. Nó vừa dễ hiểu lại vừa có chất thơ trong đó, cũng như tạo ra một khoảng chừng khắc cảm động trong nhân vật. Một khoản cũng cực tốt trong văn phong của ASOIAF chính là khoản miêu tả, Martin miêu tả nhân vật và khu vực nơi họ sinh sống rất sinh động, phong phú và mê hoặc. Tiện nhắc đến khu vực thì … .

Ý TƯỞNG – THẾ GIỚI

Hai lục địa lớn nhất ASOIAF – Phía trái là Westeros, phía bên phải là EssosBối cảnh của ASOIAF diễn ra tại hai lục địa khổng lồ – Westeros và Essos. Nhiều tác phẩm mà tôi đọc thường chú trọng xoáy sâu vào nội tâm nhân vật thay vì quốc tế trong tác phẩm đó. Vậy GRRM có thiết kế xây dựng một quốc tế nhạt nhòa không ? Không ! Thế giới trong ASOIAF là một quốc tế cực hay, cái hay của nó chính là nằm ở sự nhiều mẫu mã và phong phú của nó. Từ trên đỉnh Tường Thành đến miền nam sa mạc của xứ Dorne, từ Dragonstone đế Iron Islands, không hề có một khu vực nào đáng quên, tổng thể đều rất mê hoặc và chân thực như quốc tế ngoài đời thực .

Tiện nhắc đến chân thực thì cũng có một yếu tố nữa trong ASOIAF chính là fantasy. Fantasy trong ASOIAF không xuất hiện nhiều, nhưng cứ mỗi lần xuất hiện nó đều mang trong mình màu sắc rất huyền bí, tăm tối và ghê rợn [ tôi lại nhớ đoạn Melisandre… ]. Điểm này của nó đã góp phần hình thành nên tính tàn bạo và trần trụi trong thế giới của Martin. Thế giới trong ASOIAF rất bạo lực và trần tục, trong nó có những cảnh tình dục, máu me, đâm chém nhau, không trừ một thứ gì hết. Một cái đáng nguyền rủa khác của Martin chính là việc lão ấy không bao giờ ngần ngại phơi ra, thậm chí là miêu tả kỹ lưỡng những cảnh tượng trần tục nó. Bản thân ASOIAF gần như là một tác hẩm xét lại [ deconstruction ] của những mô típ thường thấy trong một tác phẩm fantasy, và gần như không có sự mơ mộng hay thần tiên trong ASOIAF, mà chỉ có sự tàn khốc của thực tại. 

Và đó là khi mình chưa nói đến điểm xuất sắc nhất của quốc tế ASOIAF – Lịch sử. GRRM là một người cực kỳ đam mê lịch sử vẻ vang, lão béo không khi nào quên việc chăm chút lịch sử dân tộc cho quốc tế của mình cả. Rất nhiều cụ thể lịch sử vẻ vang Tung Cổ được lão béo đưa vào và được xào nấu lại, khiến cho quốc tế trong ASOIAF càng thêm mê hoặc và hấp dẫn. Đỉnh cao của Martin chính là việc vun đắp lịch sử dân tộc của triều đại Targaryen, sống sót trong 283 năm và 17 đời vua nhưng không hề có cụ thể nào vớ vẩn, nó rất thâm thúy và vĩ đại. Lịch sử trong ASOIAF được kiến thiết xây dựng như thể một bộ sử được ghi chép lại vậy, nó không riêng gì tạo một cảm xúc chân thực, giúp người đọc hòa mình vào quốc tế của ASOIAF mà còn bao trùm lên đó là một sắc tố huyền bí khiến ta mò mẫm liên tục khi nào không hay. Đọc sử trong ASOIAF giống như đang mò mẫm điều tra và nghiên cứu theory vậy, càng vào sâu càng … dễ chửi nhau với fandom < ( " )Martin cũng rất chăm chút cho quốc tế của mình, dẫn chứng là lão đã bơm đến tận một bộ sách khủng long thời tiền sử về quốc tế của mình : World of Ice and Fire, một bộ lan rộng ra về Nhà Targaryen : Fire and Blood, hơn năm trăm trang chỉ để nói về 136 năm tiên phong của triều đại này, Tale of Dunk và Egg : Kể về cuộc hành trình dài của Dunk và Egg, hai người sau này sẽ trở thành hiệp sĩ Vệ Vương và vua của toàn cõi Westeros. Cơ mà chăm chút nhiều quá cho quốc tế nên Martin cũng ... quên luôn hẳn cái mạch chính < ( " ) Cũng phải gần mười năm kể từ khi Martin ra cuốn thứ năm The Winds of Winter rồi < ( " )

DÀN NHÂN VẬT CỦA ASOIAF

Nhân vật trong ASOIAF thì rất phong phú, cả năm quyển cứ tầm vài trang lại có thêm một thằng nhân vật mới được chui ra, từ đó tạo nên một quốc tế nhân vật cực kỳ to lớn. Nhưg bỏ lỡ tổng thể những điều đó, cái tuyệt vời của dàn nhân vật trong ASOIAF chính là sự đời của họ, họ rất chân thực và không hề chán ngấy tý nào cả. Bao trùm lên toàn truyện là một màu xám, nằm giữa thiện và ác .Và đó chính là khi chưa nhắc đến dàn nhân vật chính trong ASOIAF. Dàn nhân vật chính trong ASOIAF được thiết kế xây dựng cực hay và tuyệt vời. Nhìn chung ta hoàn toàn có thể chia dàn nhân vật chủ chốt ra làm ba nhóm chính : Nhà Stark, Nhà Lannister và nhóm còn lại trong đại chiến vương quyền .Về Nhà Stark, tuyến nhân vật này thường được cho là nhạt nhòa, nhàm chán. Cá nhân mình cho rằng điều đó không hẳn là đúng, bởi phải nói thật hành trình dài tăng trưởng của Jon rất hay, còn Sansa và Arya dù mình không thích nhưng theo mình, những tuyến ấy vẫn có sự mê hoặc riêng của họ, còn về phần tuyến Bran cùng một số ít chapter khác của Nhà Stark thì diễn biến đúng là chậm thật .Với những nhóm nhân vật khác, mình tạm chia một nhóm đặc biệt quan trọng. Nhóm này thường không phải quý tộc và thường được thiết kế xây dựng để tận mắt chứng kiến những cuộc hội đàm quan trọng của những quý tộc [ ví dụ tiêu biểu vượt trội chính là Ser Davos Seasworth và Areo Hotah ]. Cá nhân mình thấy dù nhân vật trong đây có tính cách rõ ràng và khá mê hoặc. Một điểm mê hoặc là qua những chapter của họ ta được tận mắt chứng kiến những nét tính cách của những nhân vật quý tộc .Ví dụ tiêu biểu vượt trội nhất chính là qua Ser Davos Seaworth, Martin đã khắc họa rất xuất sắc Stannis Baratheon. Nếu nói về Stannis Baratheon, tức là ta đang nói đến One True King của Westeros. Ông là con người chiếm hữu nhiều tính cách đáng chê và cả đáng nể. Con người của One True King đúng chuẩn là không thể nào kết bạn được, và cũng không thể nào gây dễ mến được. Stannis luôn luôn biết rõ điều đó, và ông hiểu rõ số mệnh của ông là ship hàng, là đứng đằng sau Robert để hoàn toàn có thể giúp sức anh trai quản lý vương quốc. Nhưng rồi, vận mệnh trớ trêu thay, khi Robert chết và không có con nối dõi, Stannis lại trở thành người thừa kế đúng mực ngai vàng của Robert. Càng mỉa mai hơn nữa khi những kẻ mạo danh người thừa kế của Robert [ như Renly và Joffrey ] lại được người người công nhận trong khi ông bị gọi là kẻ mạo danh, là kẻ phản loạn .
Stannis có vui tươi khi nhận lấy ngai vàng hay vương miện không ? Không, với Stannis vương miện đắng ngắt và chỉ mang cho ông nỗi sầu muộn, nhưng ông vẫn nhận lấy nó, vẫn quyết chiến với những quân địch của mình sau cuối. Bởi đó chính là nghĩa vụ và trách nhiệm của ông, là nghĩa vụ và trách nhiệm của ông với tư cách là một thành viên của Nhà Baratheon và là người thừa kế của vua Robert, của anh trai ông. Ông chính là vị vua đích thực của Westeros. Thử hỏi ai đã bảo vệ Seven Kingdoms khi quân du mục tới tiến công The Wall ? Không có ai trong số những kẻ tự mạo nhận danh bản thân mình là vua ca, trừ Stannis. Thử hỏi ai là người chính trực nhất Seven Kingdoms, khi người đó đã giết chết chính đứa em trai của mình vì tội phản loạn và là người khiến cho cả những tên gian thần bậc nhất Westeros như Tywin Lannister, Petyr Baelish hay Varys cũng phải lo âu ? Dẫu có phải giết chính những kẻ phản loạn, trong đó gồm có cả em trai của chính mình nhưng sau cuối Stannis vẫn sẽ liên tục chiến đấu đến hơi thở sau cuối, ông vẫn sẽ là One True King với tôi .Về Nhà Lannister, đây chính là dàn nhân vật mình yêu thích nhất trong truyện. Đỉnh cao của toàn Nhà Lannister chính là Tyrion và Jaime Lannister. Hai nhân vật này chiếm hữu hai arc tăng trưởng trái ngược nhau : Nếu Tyrion là một hành trình dài sa ngã thì Jaime lại là một hành trình dài chuộc tội. Nhưng cả hai hành tình đều cực kỳ hay và thuyết phục .Với Jaime, anh chính là sự xích míc đỉnh điểm nhất trong truyện. Bản thân Jaime chính là một Vệ Vương, nhưng anh lại giết chính vị vua của mình bởi sự điên cuồng của vị vua trước kia mà anh từng Giao hàng, Aerys II. Không chỉ như vậy, Jaime còn phạm một tội tày trời : Loạn luân với chính chị gái của mình, Cersei Lannister Trong suốt gần mười sáu năm sau đó, Jaime luôn sống với hư vô và thầm lặng, anh sống với sự kiêu ngạo của một chiến binh, anh khinh bỉ tổng thể những kẻ chửi bới mình, bởi nếu họ chửi bới anh vì là một kẻ phá vỡ lời thề, sao không ai chú ý anh chính là người đã chấm hết sự điên cuồng của vua Aerys II, là người đã cứu hàng ngàn dân vô tội khi Aerys muốn cho nổ tung cả thành phố ?Jaime hoàn toàn có thể ban đầu sai, đúng vậy, anh đã sai khi loạn luân với chính chị gái của mình, nhưng sau cuối, sau khi chịu đựng những cú sốc, những lần ” thông não “, Jaime sau cuối đã hiểu ra được. Anh đã nhận ra được sai lầm đáng tiếc của chính mình, và từ từ quay trở lại hành trình dài của một hiệp sĩ đích thực. Hành trình của Jaime còn dài và còn đương đầu với nhiều thử thách, nhưng hiện tại, với tôi, anh đã hoàn toàn có thể đối lập những thử thách ấy với tư cách một hiệp sĩ chân chính, chứ không phải gã kỵ sĩ vô sỉ ngày nào nữa .Năm ấy, gã hành thích chính vị vua của mình. Để rồi sống suốt mười sáu năm cuộc đời trong kiêu ngạo và bất cần đời, để rồi chịu bao sự khinh ghét của dân chúng… Nhưng cuối cùng, gã đã tìm lại được mục đích sống của mình, đã tìm lại được chính bản thân ngày trước. Jaime là kẻ rất người mà cũng rất khác thường trong ASOIAF, y là sự hòa lẫn giữa bóng tối đêm trường và ánh sáng tinh khiết, là kẻ khước từ ảo mộng của hư vinh nhưng cũng chính là kẻ nếm đủ thực tại tàn khốc… Ôi Jaime, Jaime, chính bản thân y đi về đâu thì không ai biết, nhưng cuối cùng, y vẫn sẽ đi trên con đường của mình, con đường xưa mà y đã từng lạc lối suốt mười sáu năm….

Còn Tyrion, anh sở hữu hành trình phát triển trái ngược lại với Jaime. Cũng thật mỉa mai trong mối quan hệ của người con trưởng và người con út. Nếu Jaime là người khước từ quyền lực, thì Tyrion lại là người tìm kiếm quyền lực. Tyrion tìm kiếm quyền lực để tạo ra di sản cho riêng mình, để có thể làm được thứ gì đó, bất chấp cơ thể lùn tịt của chính anh. Nhưng vận mệnh một lần nữa mỉm cười thật tàn nhẫn, khi chính Tyrion lại luôn luôn nằm dưới cái bóng của cha anh. Tywin đã giết đi chính người vợ của Tyrion, Tysha, Tywin đã vùi dập chính người con trai của ông, chỉ vì đứa con ấy là một gã lùn, và cũng vì chính người vợ mà Tywin hằng yêu quý đã chết sau khi sinh Tyrion. 

Cha anh, đúng, Tywin Lannister. Tywin chưa khi nào yêu quý Tyrion. Vì lòng tự cao đến ngu xuẩn của mình cùng những ý niệm mù quáng, Tywin đã hành hạ con trai mình rồi tận dụng nó, đến khi nó không còn gì nữa thì đem đi vứt bỏ như một túi rác. Để rồi, đến ở đầu cuối, Tyrion lại là một kẻ đầy hận thù khi đã giết chết chính Tywin để xả nỗi trút giận, khi biết Tywin đã giết chính người phụ nữ mà anh yêu nhất. Tyrion khó chịu và hận thù, phải, nhưng ở đầu cuối, anh vẫn sẽ trở lại như xưa để hoàn toàn có thể trở thành một Lannister, anh sẽ phải đương đầu với tội ác của mình cùng di sản của gia tộc. Có thể anh sẽ mất mạng trong những sự kiện mới của ASOIAF, nhưng với tôi, anh vẫn sẽ bền chắc, vẫn sẽ là một Hand of The King có tài năng nhất mà trần gian từng biết đến .

Tyrion Lannister trong trận Blackwater. Thử hỏi có gã lùn nào dám xông trận trong tình trạng cơ thể lùn tịt như thế này?

TỔNG KẾT

ASOIAF là một trong những bộ fantasy tuyệt vời nhất mà tôi từng biết đến. Không chỉ là một thiên sử ca hùng tráng, ASOIAF còn là sự thực tế và tàn tệ, là khi bóng đêm bao trùm lấy quốc tế kỳ vĩ của GRRM nhưng những nhân vật vẫn kiên cường chống chọi với nó. Nếu có thời hạn, tôi mong những bác hãy liên tục đọc ASOIAF, và hãy nhớ, đọc từ từ thôi nhé, vì sẽ còn một thời hạn dài trước khi GRRM ra đời cuốn sách thứ 6 của mình, The Wind of Winter đấy .Hear Me Roar! Blood and Gold, Steel and Snow!

Source: https://linkshay.com
Category: Review

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.