Chuyện phiếm sử học

Đối với một người chẳng thể gọi là hiểu biết nhiều về lịch sử nước nhà như mình thì cuốn này là một con “quái vật” với hàng đống những tên người, địa danh, biến cố có thể “nuốt trọn” mình khi không đọc kĩ. Trong lúc đọc, mình phải nhiều lần đọc lại một đoạn nào đó vì không bắt nổi nhịp dẫn chuyện hay chưa hiểu hết ý nghĩa đoạn vừa đọc.

Nhưng công sức đọc cuốn sách này xứng đáng vô cùng luôn.

Mình như được “mở mắt”, “mở mắt” trước một bức tranh lịch sử hoàn toàn khác với những gì mình tiếp cận trư

Đối với một người chẳng thể gọi là hiểu biết nhiều về lịch sử nước nhà như mình thì cuốn này là một con “quái vật” với hàng đống những tên người, địa danh, biến cố có thể “nuốt trọn” mình khi không đọc kĩ. Trong lúc đọc, mình phải nhiều lần đọc lại một đoạn nào đó vì không bắt nổi nhịp dẫn chuyện hay chưa hiểu hết ý nghĩa đoạn vừa đọc.

Nhưng công sức đọc cuốn sách này xứng đáng vô cùng luôn.

Mình như được “mở mắt”, “mở mắt” trước một bức tranh lịch sử hoàn toàn khác với những gì mình tiếp cận trước đây. Trước giờ mình chỉ biết sơ qua các bài chính sử hoặc các bài viết ca ngợi chiến thắng ngoại xâm hay đi sâu vào một yếu tố văn hóa nào đó (mà thường là khô khan hay không để lại bao nhiêu ấn tượng). Nhưng “Chuyện phiếm sử học” thì không.

Vốn không mấy hiểu biết về nước nhà nên mình không rõ những thông tin và luận giải trong sách đúng đến mức độ nào, nhưng ấn tượng và độ gây sốc là thực:
– Nguồn gốc của từ “vợ chồng” (hay theo tác giả là “dưới bợ trên chồng”?!)
– “Hoạn quan” và “thái giám” thuở ban đầu không phải là một.
– Lê Lợi là người dân tộc thiểu số, nhà Trần có tổ tiên là di dân Trung Quốc.
– Trần Hưng Đạo có phải luôn nung nấu ý phục thù?
– Phần lớn tiền đồng lưu hành ở Việt Nam là tiền Tống tuồn ra khi TQ đổi sang tiền giấy.
– …

Thông qua các nguồn sử liệu+biện giải cá nhân, tác giả vẽ ra một bức tranh hoàn toàn khác về các triều đại phong kiến Việt. Từ chuyện hậu cung bí sử, vai vế của hoạn quan, nho sĩ núp bóng phụ nữ sinh ra thứ “văn chương lại cái”, quan-đủ quan-thiếu, quyền lực và tranh giành ảnh hưởng của các tập đoàn thiểu số cai quản các châu mà ông vua nào lên ngai cũng phải tìm cách nịnh nọt trấn áp lôi kéo về phe mình cho đến chuyện người Tống lưu vong, chuyện đánh nhau với Lào, chuyện lục đục phe phái rừng núi-thành đô triều Hậu Lê. Rằng thì là sử Việt cũng lắm góc khuất chiêu trò, cũng chẳng phải là vua thì dân nghe răm rắp mà còn nhức hết cả đầu với các kiểu phân chia trong dòng tộc rồi anh em chú bác loạn xà ngầu như thời Trần, hay sự bắt ép khắc nghiệt khuôn khổ Đạo giáo thời Lê mà dân vẫn mại dâm đầy rẫy. Mỗi câu chuyện là một hơi thở mang tính “người” hơn vào một thứ lịch sử phổ thông chỉ bao gồm “trang sử vàng kiên cường bảo vệ độc lập dân tộc và gương hy sinh anh dũng của các bậc tiền nhân”.

Cuốn sách cung cấp một kiến giải khác, một suy đoán khác, kể cả không có mấy chứng cứ như câu chuyện về Trần Hưng Đạo mưu phản, thì vẫn là một khả năng, biết đâu là hướng đi đến sự thật?

Nhưng mà để theo kịp câu chuyện của tác giả thì thật sự là mệt quá, mệt quá đi.

…more

Source: https://linkshay.com
Category: Review

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.