[Review Sách] Alexis Zorba con người hoan lạc

Lần đầu tiên thấy bìa cuốn sách, tôi không có ý định đọc. Từ hình ảnh cho đến tên sách đều không giống với những gì tôi mong chờ và thường tìm kiếm ở một cuốn sách.

Điều ấy cũng giống với việc bạn bước vào một shop quần áo, ngắm nghía mọi thử, khước từ mặc thử vì cho rằng chúng không tương thích, để rồi ra về tay không .Thế nhưng, suôn sẻ làm thế nào ở đầu cuối tôi đã hoàn toàn có thể viết đôi dòng sau khi đã đọc cuốn sách này tối thiểu hai lần và trong tương lai hoàn toàn có thể là nhiều hơn nữa .

Bởi tôi may mắn tìm thấy ở đó câu trả lời cho những câu hỏi mình đặt ra bấy lâu nay. Đó là Giáo dục (bản năng và lý trí) – Ý nghĩa cuộc sống (vật chất và tinh thần) – Con người (thiện và ác).

Alexis Zorba con người hoan lạc của tác giả Nikos Kazantzakis là cuốn sách như vậy. Có cả sự thăng hoa ở dạng “ Zorba the Budha ” theo lý tưởng của Osho và cả sự vô vọng cùng năng lực khác thường của tài tử cửa sập Erik – Bóng ma trong nhà hát Opera .
Giáo dục con ngườiGiáo dục đào tạo để ship hàng con người hay để làm ra con người ? Giáo dục đào tạo tìm ra ý nghĩa đời sống hay tạo ra ý nghĩa của đời sống ?Để hiểu về giáo dục thì trước hết cần hiểu về con người. Bởi con người không trọn vẹn giống với viên đá mà cũng không phải là viên ngọc. Vì đá khéo tạo tác thì trở nên sôi động còn ngọc không thận trọng thì dễ vỡ nát .Nhân vật chính là một nhà văn trẻ tuổi luôn mang khát vọng lớn lao. Anh đọc rất nhiều để nâng cao hiểu biết, càng hiểu biết thì lý tưởng lại càng trở nên cao đẹp. Anh muốn sáng tác nên một tác phẩm về Đức Phật. Vì ngài là hóa thân cho những điều thiêng liêng toàn thiện, toàn mỹ mà anh theo đuổi .Zorba thì lại khác. Lão không học tập cũng như cảm thấy học tập trong sách vở thật là buồn tẻ. Những sai lầm đáng tiếc trong quá khứ, những dục vọng của bản thân, bản năng mãnh liệt là bậc thầy sẵn có mà lão tôn sùng .Hai con người đó liệu ai sẽ là thầy của ai ?Từ cuộc gặp gỡ kì lại tại một quán nhậu bên bến cảng trước khi lên đường đến hòn đảo Crete khai thác than, một thì luôn mang theo Thần khúc của Dante còn một thì luôn mang theo cây đàn Santuri, họ đã quý mến nhau tuy nhiên cũng trái chiều nhau thật hài hòa. Nhà văn sống với thiên đường và âm ti ở trên – dưới, còn Zorba sống với thiên đường và âm ti ở trước – sau .Họ học hỏi lẫn nhau bằng sự mê hồn, hứng khởi. Những cơn gió mát và mặt biển đổi màu, những người đàn ông và những người phụ nữ, những con cừu nướng và những bình rượu vang kèm theo điệu nhảy của Zorba. Chưa kể mỗi khi nổi hứng, lão sẽ chơi cây đàn Santuri của mình, thứ tựa như linh hồn mà cho nên vì thế lão không khi nào vứt bỏ .Nhà văn trẻ thì chật vật trong câu chữ, gắng sức lý giải mọi hiện tượng kỳ lạ và khi nào cũng đặt câu hỏi “ Tại sao ? ” cho mọi hành vi của Zorba. Thật kì quặc khi linh ảnh thiêng liêng về Đức Phật lại có nguồn cảm hứng từ một con người phóng túng bằng xương, bằng thịt. Trước đó, nhà văn chỉ nỗ lực tạo ra cái đẹp giữa thinh không .Anh sống với kinh nghiệm tay nghề của hàng ngàn tác giả nhưng lại thiếu đi kinh nghiệm tay nghề quan trọng nhất của chính bản thân mình. Nỗi sợ thưởng thức khiến anh không hiểu thế nào là đời sống. Mà đời sống, theo như Zorba nói, nếu anh muốn hiểu nó, anh phải sẵn sàng chuẩn bị chui vào mọi ngóc ngách cho đến tận cùng. Để làm được như vậy, cần hơi điên một chút ít – theo cách nói của lão .Một con người nương theo mùi giấy mực còn một con người nương theo mùi thịt nướng. Họ đều là con người .Trong quy trình trưởng thành, tất cả chúng ta sẽ được tiếp đón rất nhiều sự giáo dục. Chúng ta được chuẩn bị sẵn sàng để trở thành người mà những người xung quanh tất cả chúng ta thấy là tốt .Sự khuynh hướng đi ngược lại trọn vẹn so với bản năng ấy sẽ khiến con người vốn triển khai xong nhất lại trở nên méo mó nhất. Khước từ thực chất của con người là khởi nguyên tự văn minh đồng nghĩa tương quan với việc uốn nắn theo dự tính chủ quan là bước đường ngắn nhất để tạo nên những bóng ma trong tâm lý : Những ẩn ức tâm ý .Quá trình ấy sẽ buộc tất cả chúng ta phải chống chọi lại với sự thèm khát và những ý muốn xấu xa. Ta tự do lựa chọn chống lại sự thèm khát ấy bằng những quy luật đối kháng hoặc tàn phá sự thèm khát bằng cách thỏa mãn nhu cầu cho nó chán ngấy .Những ý chí can đảm và mạnh mẽ trọn vẹn hoàn toàn có thể thắng lợi con quỷ bằng một con quỷ rưỡi để tìm thấy tự do vĩnh viễn. Giống với sự sinh ra của những hành tinh, lớn lên từ những va đập can đảm và mạnh mẽ của những thiên thể. Chính đạo là con đường mà loài người tự nhận thức, tự sửa mình và tự nỗ lực để trở thành con người theo đúng nghĩa .

Ý nghĩa cuộc sống

Này nhé, một hôm, tôi đi qua một làng nhỏ. Một ông cụ chín mươi tuổi đang bộn bề trồng cây anh đào. “ Chà, ông nội ! ” Tôi thốt lên. “ Ông nội còn trồng anh đào kia à ? ” và ông lão, còng gập đôi người quay lại nói : “ Con ạ, ta thường hành vi như thể ta sẽ không khi nào chết ”. Tôi đáp : “ Còn tôi thì thường hành vi như thể tôi hoàn toàn có thể chết bất kỳ khi nào ”. Sếp thấy trong chúng tôi, ai đúng ?Nhà văn cho rằng đời sống này cần có mục tiêu. Zorba cho rằng có mục tiêu không quan trọng bằng việc có sẵn sàng chuẩn bị thực thi hết mình những việc làm thường ngày hay không .Zorba sợ những thứ hời hợt. Khi lão thao tác lão là việc làm, khi lão siêu thị nhà hàng lão là nhà hàng và khi lão yêu phụ nữ, lão là tình yêu. Lão không sợ cái chết, nhưng lão sợ tuổi già. Vì Zorba tin rằng đã sống phải cho ra sống, không miễn cưỡng .Một con người trọn vẹn hoàn toàn có thể sống cuộc sống hoan lạc theo cách ấy .Nhưng hoan lạc liệu có đưa con người ta đến chỗ sai lầm đáng tiếc hay hụt hẫng ?Dĩ nhiên là có, nếu người ta chỉ biết hoan lạc khi thân xác chìm trong sung sướng, thảnh thơi .Niềm hoan lạc thực sự thì sống sót ở tổng thể mọi việc mà một con người hoàn toàn có thể làm với tâm hồn thư thái, mê hồn. Chúng ta lao động, phát minh sáng tạo, nghiên cứu và điều tra, chiến đấu, yêu đương, ca hát, nhảy múa, làm ruộng, đóng bàn và ghế, quét dọn, nấu ăn, hít thở, đi bộ, nuôi động vật hoang dã thì đều hoàn toàn có thể hoan lạc .Một tối khi quay trở lại, lão lo âu hỏi tôi :- Liệu có Thượng đế không nhỉ – có hay không ? Sếp nghĩ sao, sếp ? Và nếu có – mọi sự đều hoàn toàn có thể – sếp tưởng tượng người ra làm sao ?Tôi nhún vai .- Tôi không đùa đâu, sếp ạ. Tôi tưởng tượng Thượng đế y hệt như tôi đây. Có điều là to hơn, khỏe hơn, rồ dại hơn. Và ngoài những còn bất tử nữa. Người ngồi trên một chồng da cừu êm ái và lều của Người là khung trời. Nó không làm bằng can xăng cũ như lều của tất cả chúng ta, mà bằng mây. Tay phải Người không cầm một con dao hay một cái cân – những dụng cụ chết tiệt ấy là dành cho bọn đồ tể và bọn chủ hiệu tạp hóa – Không, Người cầm một miếng bọt biển đẫm nước, tựa như một đám mây mưa. Bên phải Người là Thiên đàng, bên trái là Địa Ngục. Này đây, một linh hồn tới, nhỏ nhoi, tội nghiệp, trần như nhộng vì đã mất chiếc áo ngoài – tức là thân xác – và run rẩy. Thượng đế nhìn nó, cười thầm nhưng người sắm vai quỷ sứ. “ Lại đây ”, Người thét, “ lại đây, đồ khốn kiếp ! ” Và Người mở màn tra vấn .Cái linh hồn trần truồng phủ phục dưới chân Thượng đế. “ Xin rủ lòng thương ! ”. Nó kêu, “ con là kẻ có tội ”. Và nó liến thoắng kể lể tội lỗi của mình, một thôi một xốc, bất tận. Thượng đế cho thế là quá đủ. Người ngáp. “ Trời đất, thôi đi ! ”. Người quát “ Ta nghe phát ngấy rồi ! ” Xoẹt ! Oạp ! Một nhát bọt biển và Người rửa sạch tội lỗi. “ Xéo đi cho khuất mắt ta, chạy sang Thiên đàng đi ! ”. Người bảo linh hồn nọ. “ Pierre, cho cả cái sinh linh bé nhỏ tội nghiệp này vào nốt ”. Bởi vì, sếp biết đó, Thượng đế là một đấng chúa tể vĩ đại và làm một chúa tể có nghĩa là tha thứ .Tôi nhớ là tối hôm ấy tôi đã cười khi Zorba tuôn ra bài loạn ngôn thâm thúy của lão. Nhưng cái “ tư chất chúa tể ” của Thượng đế dần hình thành và chín muồi trong tôi, từ bi, đại lượng và toàn năng .
Các tôn giáo đều hướng con người ta đến tình yêu thương và sự từ bi chính là một miêu tả của tình yêu thương ấy. Mọi điều con người cần phải làm và nên làm trong đời sống này cũng chính là trao đi tình yêu thương của mình đến vạn vật .Khi tự nhận là chúa tể của muôn loài, đa phần con người thường tự đắc đang nắm giữ trí tuệ cao nhất, quyền lực tối cao tái tạo lớn nhất mà quên đi rằng, chúa tể tức là yêu thương vô hạn .

Kết thúc hành trình, nhà văn trẻ đã hoàn thành tác phẩm về Đức Phật để có thể trút rỗng tâm trí của bản thân. 

Còn Zorba đã hưởng trọn đời sống phong phú và đa dạng của mình để lấp đầy cho tác phẩm ấy .Họ đều tìm thấy ý nghĩa và trở thành một phần toàn vẹn trong cõi đời .

Source: https://linkshay.com
Category: Review

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.