Những cô em gái

Thực sự là thích giọng văn bác Ánh quá đi huhu. Tự nhiên, hài hước, trong trẻo. Hài hước mà lại kiểu có kiến thức đầy mình nó mới chất nước cất chứ. Đọc truyện này mà cứ tủm tỉm cười thôi hehe.
Chuyện kể về anh chàng Khoa tỉnh lẻ ra Đà Nẵng học lớp 12 và tình yêu nhen nhói đến cháy bỏng dành cho nàng Stephanette – Quyên. Khoa, một chàng trai văn ca lãng mạn, vì luôn thầm thương trộm nhớ Stephanette nhưng chưa một lần biết mặt nàng mà chỉ thấy bóng nàng qua ô cửa sổ cùng tiếng dương cầm du dương

Thực sự là thích giọng văn bác Ánh quá đi huhu. Tự nhiên, hài hước, trong trẻo. Hài hước mà lại kiểu có kiến thức đầy mình nó mới chất nước cất chứ. Đọc truyện này mà cứ tủm tỉm cười thôi hehe.
Chuyện kể về anh chàng Khoa tỉnh lẻ ra Đà Nẵng học lớp 12 và tình yêu nhen nhói đến cháy bỏng dành cho nàng Stephanette – Quyên. Khoa, một chàng trai văn ca lãng mạn, vì luôn thầm thương trộm nhớ Stephanette nhưng chưa một lần biết mặt nàng mà chỉ thấy bóng nàng qua ô cửa sổ cùng tiếng dương cầm du dương nàng đánh khi chàng chăn cừu- Khoa ghé qua đường Nguyễn Du hằng tối, nên thường lấy thơ để làm vơi đi tương tư về nàng trong mỗi giấc mơ. Rồi mọi chuyện xảy ra khi một bài thơ “Giấc mơ của chàng chăn cừu” của Khoa được đăng trên báo và bỗng nhiên nổi tiếng trong lớp:
“Tôi là chàng chăn cừu cô đơn lang thang trên đồng cỏ
Đêm không biết làm gì, ngồi đếm sao thưa
Có những lúc buồn không sao ngủ được
Mơ hồ tiếng ai trong tiếng gió lùa…”
Sau đó, Khoa được ví như Rimbaud, Lý Bạch của Việt Nam, được các bạn nể không chỉ viết bài luận Pháp hay mà còn làm thơ giỏi nên bạn cũng lớp còn mời Khoa về nhà chơi để khoe bố mẹ và giới thiệu… em gái. Rồi Đông Anh và những người bạn khác của Khoa đã lấy thơ nhờ Khoa làm tặng em gái của mình (những bài thơ Khoa làm thực chất lấy từ tình cảm của Khoa dành cho nàng Stephanette) để đi tặng người mà mình thương trộm. Nhưng mấy cha này lại rụt rè, lại nhờ anh trai của người mình thương gửi hộ, rồi anh trai lại không gửi mà lấy bài thơ đó gửi anh trai của người anh trai thương, rồi anh trai của người mà anh trai của người anh trai thương lại không gửi,… cứ thế những bài thơ của Khoa đã đi thật xa xa, mãi không biết ai mới là người cuối cùng nhận được. Hẳm hiu ở chỗ, một trong những bài thơ của chàng trai đến tay bạn trai Quyên (Stephanette của Khoa) và lại được dùng để tỏ tình cô trong khi Quyên cứ tin đó là bài thơ do bạn trai cô làm tặng và không tin lời Khoa khi chàng cố giải thích đó là thơ của mình đã làm vì Quyên.
Đấy là cái cốt truyện, cái kết là cái kết mở buồn với những dòng thơ nặng trĩu tương tư của Nguyễn Bính,… cơ mà theo tưởng tượng và mong muốn của mình thì mình vẫn tin sau đó Quyên sẽ biết hết mọi chuyện, rồi…. đó đó, happy ending =))

P.s: Đang trong thời kỳ ôn thi mà vớ được truyện bác Ánh đọc mà cuốn quá. Bỏ ôn, đọc đến hết luôn cho đã 😀 Mà tự nhiên lại có ham muốn học tiếng Pháp sau này mới hay chứ. And, in some point, wanna get married to a French man haha. Vì ngôn ngữ này mang mình cảm giác lãng mạn, ngọt ngào quá trời đất luôn. Trai Pháp lại còn nổi tiếng lãng mạn và chung tình nữa chứ. Tương lai, bắn tiếng Pháp với anh này thì thích phải biết hehe.

…more

Source: https://linkshay.com
Category: Review

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.