REVIEW sách “Nhật ký”

Là một trong những cuốn sách tuy không có được vẻ bên ngoài ấn tượng nhưng tôi vẫn dành tình cảm rất đặc biệt quan trọng, đó là cuốn “ Nhật ký ” của tác giả Nicholas Sparks. Tôi chưa từng biết đến Nicholas Sparks cho đến khi một bài người bạn thân thương của tôi ra mắt cho tôi cuốn sách này, tôi đã rất ngần ngại khi mua quyển sách ấy bởi lẽ sợ nó là một câu truyện ngôn tình sướt mướt nào đó, tôi sợ tôi sẽ rơi vào hư ảo, tưởng tượng … Nhưng không, “ Nhật ký ” khiến tôi luôn nở một nụ cười thật mãn nguyện. “ Tôi thật suôn sẻ khi được bè bạn trình làng cho cuốn sách này ! ” – Tôi đã thầm nghĩ vậy. Cảm ơn họ – những người bạn của tôi !

Bạn đang đọc: REVIEW sách “Nhật ký”

Mở đầu cuốn sách “ Nhật ký ” của tác giả Nicholas Sparks là những hồi tưởng về một câu truyện tình yêu cực ký lãng mạn giữa Noah và Allie. Mùa hè năm Noah 17 tuổi và Allie 15 tuôi đã trở thành một mùa hẽ vĩnh cữu trong cuộc sống họ, cho tận đến khi họ gần đất xa trời, họ vẫn nhớ về tình yêu ấy dù giữa cuộc sống dông bảo kia đã có biết bao điều sóng gió đã xảy ra. Mười bốn năm sau mùa hè vĩnh cữu của tình yêu ấy, Noah và Allie đã gặp nhau trong một tình cảnh trớ trêu : gần đến ngày đính hôn của Allie và Lon. Những điều không lý giải được từ tình yêu được tác giả từ từ thể hiện sau trường hợp trớ trêu này. Sau mười bốn năm, Noah vẫn chưa khi nào ngững khắc khoải về tình yêu dành cho Allie, Allie mặ dù rất yêu Lon nhưng Allie vẫn luôn cảm nhận rằng giữa cô và Lon luôn thiếu một điều gì đó mà chính bản thân cô cũng không hề lý giải được. Thế rồi họ gặp nhau, sau mười bốn năm, Noah và Allie, tiếng gọi tim đã liên kết họ trong vài ngày ngắn ngủi học gặp nhau ấy. Khoảnh khắc Noah cầu xin Allie hãy ở lại bên cạnh anh ấy làm tôi cảm thấy thực sự xúc động và khoảnh khắc Allie lái xe đi không ngoảnh đầu nhìn lại, tôi cảm thấy thực sự đau lòng. Đó đích thực là một tình yêu – một tình yêu mà không ai hoàn toàn có thể mạnh miệng để phân bua được rằng ai đã thương mến ai nhiều hơn cho một mối tình .
Họ yêu nhau từ cái nhìn tiên phong. Năm đó, Noah 17 tuổi và Allie 15 tuổi. Và mùa hè năm đó trở thành vĩnh cửu trong cuộc sống họ. Mười bốn năm sau, họ gặp lại. Noah vẫn chưa từng thôi khắc khoải nhớ về Allie. Và chỉ còn cách 3 tuần nữa là đến ngày đính hôn của Allie và Lon. Allie yêu Lon, nhưng tình cảm của cô dành cho anh vẫn còn thiếu chút gì đó, chính cô ấy cũng không lý giải được. Allie gặp lại Noah, đó không phải là sự vô tình, Allie chỉ đi theo tiếng gọi của con tim. Đó là định mệnh của cuộc sống cô. Và cô đã đúng. Chỉ có người đàn ông ấy mới hiểu cô thâm thúy đến thế. Noah biết cô muốn gì, khao khát điều gì, bên anh cô mới là chính cô, yêu nồng nhiệt và sống hết mình với lý tưởng và đam mê của tuổi trẻ. Tình cảm mà không màng đến vị thế, danh vọng, gia tộc, ngoại hình là thứ tình cảm vĩnh cửu nhất trên trần gian này. Tôi đã từng đọc ở đâu đó rằng, con người ta hoàn toàn có thể yêu nhiều người khác nhau cùng một lúc, chỉ là họ lựa chọn ở bên ai – và rời xa ai mà thôi. Tôi nghĩ, bất kỳ ai ở trong thực trạng của Allie cũng đều không hề đau đớn hơn cô được. Sự dằn vặt giữa những lựa chọn, đại chiến không hồi kết giữa trái tim và lý trí, cảm xúc tội lỗi khi phản bội, và cảm xúc đau đớn như muốn khiến Allie vỡ tung ra khi phải từ bỏ tình yêu của cuộc sống mình – Noah. Giọng văn của Sparks khi nào cũng đơn thuần, nhẹ nhàng hết mức hoàn toàn có thể, chỉ là kể lại những gì đã xảy ra. Ấy vậy mà, chính cái sự thản nhiên giữa lòng giông bão ấy lại là thứ hoàn toàn có thể bóp nghẹt bất kể trái tim nào .
Giọng văn của Nicholas Sparks khi nào cũng đơn thuần và nhẹ nhàng những lại gây ra trong lòng người đọc những cảm hứng mạnh liệt tưởng chừng như không thở được. Ai trong cuộc sống này mà chẳng từng yêu ai, chỉ có khi đã yêu, họ mới cảm nhận được từng dòng chữ mà Nicholas Sparks viết ra thực đến cỡ nào .

Cuốn sách “Nhật ký” mở đầu bằng những hồi tường và kết thúc cũng là những hồi tưởng – Noah và Allie của 49 năm về sau, họ đã già yếu đi rất nhiều. Allie giờ đây đang từng ngày chống chọi với căng bệnh quái ác của mình – căn bệnh Alzheimer lấy đi tất cả những ký ức suốt cả đời của bà. Còn Noah thì vẫn chưa bao giờ từ bỏ, ngày ngày ông chăm chú viết từng chi tiết nhỏ về tình yêu của học, gộp thành một câu chuyện, kiên nhẫn hằng ngày vào mỗi buối sáng đều đến phòng bà và đọc những câu chuyện ông đã viết được đó cho bà nghe. Câu chuyện tình yêu cuat tuổi già thật biết cách làm người ta ao ước, họ đi dạo cùng nhau trên những con đường.. Vào cuối ngày, Allie sẽ nói:
– “Tôi nghĩ tôi biết Allie đã đến với ai vào đoạn cuối câu chuyện đó rồi”
– “Bà biết ư?”
– “Ừ”
– “Ai?”
– “Cô ấy đến với Noah.”
– “Bà có chắc không?”
– “Hoàn toàn chắc chắn.” – Allie nói với gương mặt rạng rỡ.

Đó là khoảnh khác mà tôi có rằng lãng mạn và cảm động nhất trong câu truyện tình yêu này, nó cho tôi thấy thấy những điều thi vị trong tình yêu nằm ở đấy chứ chẳng đâu xa … ..

Có một đoạn văn như sau :
“ Tôi không có gì đặc biệt quan trọng cả ; chỉ là một con người thông thường với những tâm lý thường thì, và những điều ấy đem lại cho tôi một đời sống thông thường như bao người. Không có kì tích nào của riêng tôi và tên của tôi sẽ sớm bị quên béng. Nhưng ở một góc nhìn nào đó, tôi đã thành công xuất sắc rực rỡ tỏa nắng như bất kể ai đã từng được sống : Tôi đã yêu một người bằng toàn bộ trái tim và tâm hồn mình ; và với tôi, điều này luôn là đủ. ”

Những dòng văn đó thật hợp với họ! Ai trong cuộc đời này cũng nên có một người để yêu. Cuộc sống không có tình yêu là một cuộc sống vô vị, nhàm chán và không có ý nghĩa. Định mệnh có thể để cho rất nhiều người đi qua cuộc đời ta, nhưng rồi đến một khoảng khắc nào đó chính trái tim ta sẽ tự biết rõ nó đập vì điều gì, và nó muốn dựa vào một trái tim nào khác để những ngày còn lại chính nó vì trái tim kia mà hỉ, nộ, ái, ố; mà rộn ràng, mà buồn bã, mà đập mạnh những nhịp yêu thương. Tình yêu của Noah và Allie gần như là một sự hoàn hảo đáng được tôn thờ. Tình yêu của họ là một dạng tình yêu cũ kỹ, điển hình; cùng nhau ngày trẻ, cùng nhau kết hôn, có con, mỗi tối ngồi bên nhau dưới hiên nhà và nằm trong vòng tay nhau cho đến lúc già đi. Một tình yêu nhàm chán chẳng có gì đặc biệt. Nhưng sẽ có mấy ai vẫn yêu nhau nồng đậm đến tận lúc ngửi được mùi của đất? Có mấy ai kiên nhẫn cầm lấy tay người kia mỗi buổi sáng, kể đi kể lại một câu chuyện tình yêu tuổi trẻ của chính mình với hi vọng mình sẽ được sống cùng người kia mỗi khoảnh khắc hiếm hoi còn sót lại – mà không cảm thấy nhàm chán, tủi thân vì người ấy thậm chí chẳng còn nhớ được mình là ai?

Nicholas Sparks làm người đọc tin vào một tình yêu đích thực, rộn ràng lên trong tâm lý người đọc những xúc cảm thăng hoa mà khó có tác phẩm nào lại gây được những cảm hứng can đảm và mạnh mẽ đến vậy. Với tôi, đây là một cuốn sách đáng để đọc !

Source: https://linkshay.com
Category: Review

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.